Tâm sự : Lấy chồng giàu nhưng đêm nào tôi cũng khóc thầm

Tôi học xong cấp 3, vì biết sức học mình có hạn nên không đi thi đại học mà ở nhà xin đi làm công nhân trong công ty may mặc.

Đi làm được 3 năm thì tôi quen với Tuấn, nhà Tuấn là dân buôn bán, có một cửa hàng bách hóa to nhất khu phố, gia cảnh rất khá giả.

Tuấn hơn tôi 5 tuổi, vì tôi có chút nhan sắc nên ngay lần đầu gặp, Tuấn đã tỏ ra rất thích, rồi tìm cách làm quen tán tỉnh tôi.

Tôi cũng có cảm tình với Tuấn, trong thời gian theo đuổi tôi, Tuấn tặng cho tôi rất nhiều món quà giá trị. Thú thực, một phần cũng vì điều kiện kinh tế nhà Tuấn, khiến tôi cảm thấy yên tâm, sau này nếu yêu và lấy Tuấn, tôi sẽ không phải lo lắng gì nhiều.

Yêu nhau 5 tháng, tôi có bầu. Tuấn nói, có thì cưới thôi. Vậy là Tuấn đưa tôi về nhà gặp mặt bố mẹ. Bố mẹ Tuấn có vẻ rất ghê gớm, có lẽ cũng vì bố mẹ anh là dân buôn bán nên không tránh được tính cách ấy. Nhưng rút cuộc, bà cũng đồng ý cho chúng tôi làm đám cưới. Tôi thấy thở phào nhẹ nhõm, sợ nhất là bố mẹ anh khó dễ không đồng ý.

Cưới xong, tôi về nhà chồng ở, vẫn đi làm công nhân bình thường. Cứ tuần làm ngày, tuần làm đêm. Dù vậy nhưng tôi vẫn phải cáng đáng hết công việc trong nhà. Bình thường làm ngày, đêm tôi còn được ngủ ngon giấc, nhưng cứ tuần nào làm đêm, gần như cả tuần đấy tôi ngủ rất ít, bởi không chịu thông cảm, bà bảo nhìn thấy con dâu ngủ ngày là không chấp nhận được.

Lấy chồng giàu nhưng đêm nào tôi cũng khóc thầm
Ảnh minh họa

Vậy là đêm đi làm, về nhà tôi ngủ được một lát lại tất bật dậy lo lắng việc nhà, bán hàng, lấy hàng cho bố mẹ. Nhiều khi mệt mỏi muốn gục ngay tại chỗ, bụng thì bắt đầu to vượt mặt, nhiều khi nghĩ tủi lắm nhưng đành phải cố.

Nhà chồng tôi kinh doanh rất tốt, lời lãi nhiều nhưng mẹ chồng rất sòng phẳng, bà tính toán từng chút với tôi. Tôi đi làm lương tháng được 4 triệu, phải đóng tiền ăn cho bố mẹ 1 nửa, tôi nghĩ cũng hợp lý nên không thắc mắc gì, nhưng vấn đề chính là chồng tôi, anh có thu nhập nhưng cũng vô cùng chi li với vợ. Anh không bao giờ đưa tiền cho tôi chi tiêu, tiền của anh tôi có hỏi đến lập tức bị mắng mỏ, anh nói vợ con không có quyền quản thúc việc đó, anh tiêu gì là quyền của anh.

Chồng tôi tính và bảo thủ, anh lại nhất mực nghe lời mẹ. Mẹ anh nói gì, bảo gì anh cũng nghe, tôi thì không có chút tiếng nói gì trong nhà. Anh nói, là vợ chồng nói gì phải nghe, không được phép cãi lại, không được lên mặt với chồng, cấm chỉ xúi chồng nói với bố mẹ chồng cái này cái kia. Anh còn nhắc tôi, không được phép tỏ ra hỗn láo với bố mẹ chồng, nếu không đừng có trách anh ác.

Tôi nghĩ mà chán quá, thấy mình chẳng khác gì ô sin cao cấp nhà anh, tưởng đâu thì không phải nghĩ ngợi gì, ai ngờ tôi vẫn phải gồng gánh để lo chi tiêu, lại còn ngày ngày chịu đựng người chồng gia trưởng. Tôi thấy mình bất hạnh quá.

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>